Tạ Lệnh Khương không nhớ mình đã rời khỏi Khô Tỉnh địa cung bằng cách nào.
Cũng không nhớ đã thoát khỏi những tăng nhân của tế dưỡng viện đang hỏi han, rồi bước ra khỏi Bi Điền tế dưỡng viện ra sao.
Tạ Lệnh Khương cúi đầu nhìn chằm chằm chiếc tăng y màu xám và dạ minh châu trong tay.
Nàng chầm chậm bước trên con đường lát gạch xa lạ bên ngoài ngôi chùa, hai bên là những bức tường vàng ngói xanh cao vút.




